Thư chia sẻ với con trai người lính
Thông tin trung đoàn 56 – 1972
Xin chia sẻ với anh Sinh điều mà Hồng Nhung không thể trả lời anh được. Tôi đã xem kỹ bức ảnh người sĩ quan bắt tay Bác Hồ Văn Duyệt có thể là trung tá Vĩnh Phong, đứng giữa hai người là Trung tá Đính. Ba anh Sinh đứng phía sau vì đông quá khoảng 600 người nên khó thấy. Bác Duyệt may mắn có được giây phút hiếm hoi. Lúc đó cả trung đoàn có một máy ảnh của Trinh sát chụp ảnh Lương Đức Thắng và máy của nhà báo Nguyễn Thắng nên không biết là ảnh của ai. Lương Đức Thắng đã hy sinh sau 81 ngày đêm chiến đấu còn nhà báo Nguyễn Thắng cũng đã mất.
Quan điểm của ba anh Sinh về Mỹ không ném bom hủy diệt căn cứ Caroll để đổi lấy 2 cố vấn Mỹ là không đúng. Lúc đó tôi là chiến sĩ tác xạ của Trung đoàn nên túc trực bên cạnh bàn làm việc của Trung đoàn trưởng Cao Sơn và tham mưu trưởng Lê Nhĩ. Tôi có nghe rõ lệnh của sư trưởng Hoàng Đan cho bắn 2 máy bay đến cứu cố vấn Mỹ. Đồng chí Cao Sơn có báo cáo pháo cao xạ 37 ly của đơn vị cách căn cứ 241 (Tân Lâm) khoảng 10km không bắn được. Không thể dùng pháo mặt đất bắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng của anh em binh sĩ đã treo cờ trắng ra với cách mạng. Còn Mỹ và Việt Nam cộng hòa bị bất ngờ, họ không tin Trung tá Đính người hùng của Hắc Báo lại ra hàng, đến khi hai cố vấn Mỹ về đến Huế thì đã muộn, khi họ ném bom hủy diệt thì trung đoàn 56 đã được đưa đến khu vực an toàn của vùng giải phóng. Trung đoàn 38 đã lấy ra 3 khẩu vua chiến trường, 4 khẩu 155 và 600 viên đạn trang bị cho đại đội 6 tiểu đoàn 2.
Còn dùng từ “phản chiến” lúc đó theo yêu cầu của cách mạng để động viên khích lệ phía bên kia Việt Nam cộng hòa bỏ ngũ về với cách mạng. Thực tế của vấn đề là: Trung tá Đính dưới hỏa lực mạnh mẽ của trung đoàn 38 Pháo binh Bông lau, sự vây hãm của sư đoàn 304. Xin viện binh không được. Nhìn thấy rõ sự thất bại, để đảm bảo tính mạng của anh em binh sỹ trung đoàn 56 ông đã chủ động liên lạc với chỉ huy pháo binh Bông Lau ngừng bắn để ra hàng. Nếu như hôm đó trung đoàn 56 bắt 2 cố vấn Mỹ hoặc quay pháo bắn vào Ái Tử thì quả là phản chiến được ghi nhận chiến công rực rỡ.
Xin được chia sẻ với ba anh, bác Duyệt và cả tôi nữa đều là người lính Quảng Trị 1972 “còn sống là lãi rồi”chẳng đòi hỏi them gì nữa. Chào thân ái!
Nguyễn Chiến Thắng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét