Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

ĐÔI LỜI PHẢN BIỆN CÙNG CHÚ THẮNG. 
   Chú Thắng à! Cháu 55 tuổi, hiện đang dạy học, chẳng phải lãnh đạo hay quản lí, cũng chẳng có Đảng, Đoàn gì. Cháu được vào ĐH như một phép màu vào cái thời mà như chú biết đó - lí lịch ba đời, nhất là của ba cháu là không tốt tí nào?!?! 
   Cháu thường xuyên thắc mắc tại sao một người như Bác Đính và ba cháu (lúc ra hàng đã ở tuổi tứ tuần), tức là họ nhận thức rất rõ về bản chất của cuộc chiến, họ biết rất rõ đâu là chính nghĩa và thêm một điều là họ cũng rất dũng cảm khi đưa ra quyết định và thực hiện đến cùng quyết định ấy bằng tất cả sự sáng suốt về tinh thần và sự khỏe mạnh về thể chất! 
   Có lẽ chú còn nhớ Nguyễn Trãi năm 1427 đã bằng mọi cách cùng Lê Lợi thuyết hàng Vương Thông ở cái thành trì cuối cùng và kiên cố nhất của quân Minh. Chú cũng chắc là có nhớ về việc Vương Thông dũng cảm quyết định ra hàng, đem theo sinh mạng hàng ngàn người TQ vẹn toàn hồi hương từ sự nhân nghĩa của vua Lê! mặc dù biết chắc khi về nước vua Minh sẽ trừng phạt nặng nề (Minh sử ghi lại: Vương Thông bị xử tội chết, sau xét công lao trước đó, hạ án xuống tước hết tước vị, trở thành dân thường...), Vương Thông Xưa, Phạm Văn Đính-năm 72... đâu kém anh hùng so với những vị chỉ huy dũng cảm để quân lính mình hi sinh đến người cuối cùng! Đó là chưa kể việc Bác Đính thuyết hàng cấp dưới của mình là việc làm hết sức nguy hiểm cho bản thân Bác ấy vì căn cứ Caroll là một cứ điểm có rất nhiều binh chủng cùng hợp đồng tác chiến, trong đó có chủng dù, thiết giáp...là số lính nam bộ rất hung hăng. Chú có biết rằng khi ra đến nơi tập kết, chúng còn dấu theo súng và bắn chết mấy cán bộ của ta không? Ba cháu đã tận mắt chứng kiến việc ấy, tất nhiên là sau đó chúng lập tức bị xử tử. Bác Đính không bị bọn này tấn công trong căn cứ là quá may mắn nếu không muốn nói Bác ấy có uy tín cao đối với thuộc cấp!
Cháu thật thất vọng khi chú nghĩ về những người như Bác Đính và ba cháu chỉ ra hàng bởi bước đường cùng(!) , lại còn đòi hỏi Bác Đính phải quay súng bắn lại đồng đội của bác ấy, bắt cố vấn Mĩ...thi mới gọi là phản chiến(?). Đòi hỏi của Chú thật là phi lí và có phần phi nhân bản! Cháu có đọc về tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn, - người có biệt danh là Điệp viên hoàn hảo trong thế kỉ XX - ông ta đã không bắt BS Trần Kim Tuyến, một trùm đặc vụ CIA của Mĩ tại S.Gòn trong ngày 30/4/75 mà lại còn giúp ông Tuyến đến được với chuyến trực thăng cuối cùng trên nóc Tòa Đại sứ Mĩ ở SG. Sau này chính ông Ẩn bị khiển trách về việc này, Chú biết ông ấy đã trả lời cấp trên của mình như thế nào không? : "Tôi không làm được điều đó vì ông Tuyến là bạn thân của tôi suốt gần 20 năm!". 
   Ra thế! Chiến tranh cũng có thể biến bạn thành thù theo quan niệm của chú Thắng, còn với những người cao cả như Bác Ẩn, Bác Đính thì họ không thể bắn vào bạn mình được Chú à! Cháu tin chắc ở tuổi chú và với quá khứ hào hùng của chú, chú cứ việc tự hào về bản thân nhưng nếu là người minh tuệ thì chú nên tìm đọc "Điệp viên hoàn hảo" về tướng ẨN để có thể học hỏi đôi chút về con người vĩ đại này!
   Cháu rất thích triết lí "còn sống là lãi rồi" của Chú nhưng đó là mới chỉ một cá thể sống thôi! Còn việc làm của Bác Đính thì lại cứu sống cả hơn 600 sinh mạng, chưa kể nếu họ tuyên bố tử thủ chờ chi viện thì cháu tin chắc chiến sĩ kế toán trinh sát như chú hoặc hạ sĩ truyền tin như ba cháu không tìm được xác ở Caroll đâu chú nhỉ! Làm gì còn có lãi để mà triết lí???
   Quá khứ nó có giá trị riêng của mình. "Nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng Đại bác!" (Zammatop-nhà văn Nga).
   Vài lời chia sẻ cùng chú - mong rằng không bị cho là phạm thượng!./.
Thư chia sẻ với con trai người lính
Thông tin trung đoàn 56 – 1972
Xin chia sẻ với anh Sinh điều mà Hồng Nhung không thể trả lời anh được. Tôi đã xem kỹ bức ảnh người sĩ quan bắt tay Bác Hồ Văn Duyệt có thể là trung tá Vĩnh Phong, đứng giữa hai người là Trung tá Đính. Ba anh Sinh đứng phía sau vì đông quá khoảng 600 người nên khó thấy. Bác Duyệt may mắn có được giây phút hiếm hoi. Lúc đó cả trung đoàn có một máy ảnh của Trinh sát chụp ảnh Lương Đức Thắng và máy của nhà báo Nguyễn Thắng nên không biết là ảnh của ai. Lương Đức Thắng đã hy sinh sau 81 ngày đêm chiến đấu còn nhà báo Nguyễn Thắng cũng đã mất.
Quan điểm của ba anh Sinh về Mỹ không ném bom hủy diệt căn cứ Caroll để đổi lấy 2 cố vấn Mỹ là không đúng. Lúc đó tôi là chiến sĩ tác xạ của Trung đoàn nên túc trực bên cạnh bàn làm việc của Trung đoàn trưởng Cao Sơn và tham mưu trưởng Lê Nhĩ. Tôi có nghe rõ lệnh của sư trưởng Hoàng Đan cho bắn 2 máy bay đến cứu cố vấn Mỹ. Đồng chí Cao Sơn có báo cáo pháo cao xạ 37 ly của đơn vị cách căn cứ 241 (Tân Lâm) khoảng 10km không bắn được. Không thể dùng pháo mặt đất bắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng của anh em binh sĩ đã treo cờ trắng ra với cách mạng. Còn Mỹ và Việt Nam cộng hòa bị bất ngờ, họ không tin Trung tá Đính người hùng của Hắc Báo lại ra hàng, đến khi hai cố vấn Mỹ về đến Huế thì đã muộn, khi họ ném bom hủy diệt thì trung đoàn 56 đã được đưa đến khu vực an toàn của vùng giải phóng. Trung đoàn 38 đã lấy ra 3 khẩu vua chiến trường, 4 khẩu 155 và 600 viên đạn trang bị cho đại đội 6 tiểu đoàn 2.
Còn dùng từ “phản chiến” lúc đó theo yêu cầu của cách mạng để động viên khích lệ phía bên kia Việt Nam cộng hòa bỏ ngũ về với cách mạng. Thực tế của vấn đề là: Trung tá Đính dưới hỏa lực mạnh mẽ của trung đoàn 38 Pháo binh Bông lau, sự vây hãm của sư đoàn 304. Xin viện binh không được. Nhìn thấy rõ sự thất bại, để đảm bảo tính mạng của anh em binh sỹ trung đoàn 56 ông đã chủ động liên lạc với chỉ huy pháo binh Bông Lau ngừng bắn để ra hàng. Nếu như hôm đó trung đoàn 56 bắt 2 cố vấn Mỹ hoặc quay pháo bắn vào Ái Tử thì quả là phản chiến được ghi nhận chiến công rực rỡ.
Xin được chia sẻ với ba anh, bác Duyệt và cả tôi nữa đều là người lính Quảng Trị 1972 “còn sống là lãi rồi”chẳng đòi hỏi them gì nữa. Chào thân ái!

Nguyễn Chiến Thắng 
Gui Bloger Hothihongnhung
Chào cô Nhung!
Tôi tên Sinh, là giáo viên-54 tuổi, gốc Huế nhưng đang sống cả gia đình tại Bình Phước. Ba tôi cùng đơn vị với trung tá Đính và cùng phản chiến với ông ấy. Tôi tin trong bức ảnh trên có cả ba tôi nhưng có lẽ khuất đằng sau. Sau ngày giải phóng, ba tôi đội ba lô mũ cối từ Nghệ An vào Nam như một anh bộ đội. Mẹ tôi và 6 chị em được đoàn tụ với ba-đó là thời khắc hạnh phúc nhất của gia đình tôi!
Nay ba tôi đã không còn nhớ gì nhiều về trận đánh 2/4/72 như trước đây ông thường kể cho tôi nghe (do bị tai nạn xe máy, chấn thương sọ não, ông vẫn còn khoẻ dù đã trên 80, chỉ tội là giảm trí nhớ đến 7-8 phần rồi!). Tôi vẫn luôn thầm cảm ơn Bác Đính vì quyết định sáng suốt của Bác ấy cách đây hơn 40 năm. Ba tôi có kể về việc ông thường xuyên nghe thấy trên bộ đàm (vì ba tôi là lính truyền tin bằng máy PRC-25) về việc liên lạc với quân GP đề đưa đơn vị ra hàng của Bác Đính; về việc 2 cố vấn Mĩ được giải thoát (nhưng theo ông đó là do phía bộ đội ta đồng ý để cho chúng đến cứu với điều kiện không ném bom huỷ diết). Tôi thấy chỗ này chắc không hợp lí mấy nên cũng ít khi tranh luận với Ba.
Tôi đọc được nhiều thông tin về người cha tuyệt vời của cô mà năm xưa đối mặt với Ba tôi nơi chiến trường Quảng Trị. Ba tôi nói 2 ngày hôm đó, ông thuộc luôn 10 điểm trong chính sách của CPCMLT mà bộ đội ta dùng loa phóng thanh đọc liên hồi vào trong căn cứ để thuyết hàng...Ông cũng nói ông là một trong những người ra khỏi căn cứ muộn nhất do phải đi từ trên đỉnh đồi xuống...
CM đã đối xử rất tốt với những người như Bác Đính và Ba tôi. Nhưng nay, gia đình tôi chăng còn giữ bất cứ một thứ giấy tờ gì xác nhận ba tôi là một quân nhân phản chiến cả! Tôi rất mong nhận được sự giúp đỡ của cô trong vấn đề này được không ạ!

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

HAI ĐỨA CON CỦA HAI NGƯỜI LÍNH TRÊN HAI CHIẾN TUYẾN...

HAI ĐỨA CON CỦA HAI NGƯỜI LÍNH TRÊN HAI CHIẾN TUYẾN...

    Xin thân chào và cảm ơn BS nhiều nhiều lắm!...
   Tôi sinh năm 1959, nếu tôi đoán không nhầm thì BS cũng cỡ tuổi tôi - ngũ thập tri thiên mệnh...Vậy nên tôi mạn phép từ nay được xưng hô là"bạn" với BS nha!
Trước hết, xin cảm ơn bạn đã cho mình địa chỉ email để mình có cơ hội được kết nối cùng bạn ngõ hầu có thể mở thêm cánh cửa đi vaò thế giới của cuộc chiến mà 2 đứa chúng ta chưa kịp tham gia còn hai người cha thì ở hai bên chiến tuyến!
  Mình người Huế, chỉ vào Nam sau khi TNĐHSP Huế năm 1984 (GĐ đã vào Nam trước 1 năm theo diện kinh tế mới). Ba mình tên là Nguyễn Lào, trong hàng ngũ lính cộng hòa ông chỉ là một hạ sĩ truyền tin, ông sinh năm 1932, lúc theo bác Đính ra Bắc, ông vừa 40 tuổi, một lính già phải ra trận! Ngày ông đi mình nhớ rất rõ. Đó là vào một sáng tháng giêng/1972, mẹ mình mới sinh thằng em trai tròn tháng mà ông không về dù nhà chỉ cách trại lính có hơn cây số. Dường như ông cảm nhận được chuyến đi này đầy rủi ro và bất ngờ...
   Thế là mẹ con mình phải tự lập để sống cách Huế 17km về phía Bắc. Khi đơn vị ông thất thủ, Trung tá Đính đầu hàng thì thông tin đến Huế rất kịp thời và chính xác. Mình lúc ấy 13 tuổi, đủ khôn để nhận ra cái khốc liệt của Mùa Hè đỏ lửa. Một cuộc tháo chạy tán loạn khỏi Quảng trị, dân chúng Thừa thiên - Huế thì hoang mang cực độ, nhà mình, ông nội và các cậu cũng đưa mẹ con mình di tản vào Đà Nẵng, ba tháng sau mới hồi cư. Kể ra các thủ trưởng của đơn vị ba mình họ cũng rất tốt khi nhìn thấy một mẹ góa và 6 trẻ mồ côi, đứa lớn nhất là chị gái mình mới 16 tuổi, đứa bé nhất đang ẵm ngữa.
   Cuộc sống vật chất thì cũng không thiếu thốn gì nhưng từ đó mình bị hụt hẫng rất lớn về tâm lí. Mình bị ám ảnh bởi câu hỏi: Vậy là ta thành trẻ mồ côi sao? Nội mình là một nhà nho cuối mùa, có chút chữ nghĩa của cửa Khổng sân Trình nên ông trút hết chút sức tàn để chăm lo mấy đứa cháu tội nghiệp và quyết tâm cho chúng học hành tới nơi tới chốn. Mình cảm phục sự thay thế tuyệt vời của ông nội khi ba minh mất tích. Chế độ SG không dám báo tử, vì như thế sẽ có biểu tình của dân chúng đòi đưa thi thể con em họ về.. Vậy là mình được học hành tử tế, học giỏi nữa chứ...cho đến ngày giải phóng.
   Quê mình GP ngày 26/3, lần đầu tiên mình thấy mấy ông CM là những người chui lên từ hầm bí mật nằm vùng, đó là những chiến sĩ xuất hiện sớm nhất, khi mà binh lính SG còn mang súng ống và mặc quân phục tháo chạy.
  Cả nhà mình đều cảm nhận được không khí hòa bình đang đến, không ai nghĩ tới chuyện tản cư nữa và đón chào CM như một sự tất yếu "hết mưa thì nắng hững lên thôi"...Nhưng điều quan trong và có giá trị nhất đối với cả nhà mình đó là thông tin ba mình, chú mình và bác mình hi vọng sống sót sau cuộc chiến. Bạn biết không, mình có 1 Bác theo CM từ trước 45, một chú đi tập kết 54 và ba mình mất tích năm 72. Nội mình là ông lão ngoài 60 có sức chịu đựng phi thường khi cả 5 con đều tử trận hoặc mất tích trong thời gian chiến tranh mà vẫn hiên ngang sống để lo cho các cháu. 2 người chú bác khác của mình thì chết trận trong Nam dưới hàng ngũ địch, 3 người còn lại coi như mất tích!. Bạn thấy có đau lòng không khi cuộc chiến này đã gây ra cảnh huynh đệ tương tàn như thế. Lúc ấy minh chưa đủ lớn để mà đau nhưng sau này mình thấy xót xa và thương nội lắm...
Thư này chắc dài quá rồi! Thôi, mình chỉ thêm tí thông tin rồi gửi bạn nhé: Ba minh lúc ở căn cứ Caroll thuộc pháo đội 175 li(tức Vua chiến trường) ông là lính truyền tin nên suốt ngày ngồi cạnh chỉ huy để nhận và truyền tin bằng bộ đàm PRC25. Chỉ huy trực tiếp của ông là Pháo đội trưởng Hoàng Trọng Bôi, khi theo Bác Đính ra hàng thì không còn liên lạc gì nữa vì cấp sĩ quan đã được cách li. Ba minh được đưa ra Nghệ an sinh sống và học tập chính trị, tăng gia sản xuất trong một trại đặc biệt có phiên hiệu là Trại T372 có lẽ trực thuộc Bộ công an hay BQP gì đó.
Sau ngày GP hơn tháng thì ông được đưa về quê bằng ô tô, mang ba lô mũ cối màu vàng kem (như mấy chú CA GT giờ vậy). Ông kể nghe tin GPMN cả Trại mừng khôn xiết, chỉ sợ mẹ con mình chạy loạn rồi chết hoặc thất lạc. Có người cùng đơn vị ông chịu không được sự chờ đợi cả tháng đã trốn hẳn để vào Huế đoàn tụ GĐ. Người này cùng huyện với mình nên nhờ đó mà Gđ mình chắc chắn rằng ba còn sống. Mình lúc ấy như mở cờ trong bụng, tham gia hết mọi hoạt động thiếu nhi CM nhất là đêm nào cũng đi dự mitting đông như hội...vì mình biết rằng từ nay, câu hỏi ám ảnh suốt hơn 3 năm qua sẽ không còn nữa...Bạn thử nghĩ coi, một đứa trẻ tự nhiên thành mồ côi, được trợ cấp hẳn hoi...giờ lại có cha...Hi,hi...vui không thể tả.
   Ông năm nay 82, còn ăn uống đi lại khỏe khoắn lắm, chị tội cái mất hết trí nhớ sau một tai nạn GT cách đây gần 20 năm.
   Mình đang là GV Văn của một trường THPT. Mình luôn biết ơn Bác Đính khi ông đã có một QĐ để đời như vậy cách đây 42 năm. Nếu không có QĐ sáng suốt ấy của Bác thì có lẽ minh là một trẻ mồ côi thật rồi...  Tất cả những thông tin ít ỏi này đều từ trí nhớ của mình khi ba mình chưa mất trí kể cho nghe. Hiện không có bất cứ một giấy tờ gì còn giữ được cả. Mình chỉ mong được kết nối với nhiều người trong cuộc của cả 2 bên để xâu chuỗi sự việc và lúc về hưu sẽ viết một cái gì đó để tưởng tới cha minh. Rất mong bạn giúp nha!.
Thân chào bạn và hẹn gặp lại!
NGUYỄN VĂN SINH, THÔN 2, XÃ THIỆN HƯNG, HUYỆN BÙ ĐỐP, TỈNH BÌNH PHƯỚC-SDT: 01634.885443
VÀI LỜI CÙNG CON TRAI...
   Thông tin từ Bộ giáo dục, có tới 72 ngàn cử nhân hiện đang thất nghiệp..., những người có việc làm thì cũng rất nhiều là việc tay trái, khg đúng chuyên ngành của mình học.
   Ba đã nhìn thấy điều này từ khi 2 chị em con bắt đầu vào ĐH. Chị Hai thì ba đã quá chính xác rồi vì lúc ấy ba có thông tin cả nước còn thiếu tới 2000 thẩm phán! Mà đâu fải ai học Luật ra cũng thành thẩm phán đâu! Vì thế, tới nay vẫn còn thiếu trầm trọng. Chị Hai đã được xét cho đi học trước thời hạn, chắc cũng gần đi rồi!
   Còn con, cho đến giờ- ba chỉ thấy ở con cái sở trường Tiếng Anh như đã thấy từ khi con mới Lớp 6. Mà theo ba chỉ cần nhiêu đó là đủ. Tất nhiên, con cần phải lĩnh hội cho hết mặt bằng tri thức của 1 cử nhân đã. Điều này rất có ý nghĩa, vì khi ra đời, đối mặt với công việc, với cuộc sống, trưóc một sự việc, hiện tượng cần fải đưa ra quyết định thì con sẽ có cái nhìn của một cử nhân chứ khg fải chỉ tú tài!... Dần dà, tri thức của mình sẽ dày lên theo năm tháng. Từ 30 năm nay, ba cũng sống và làm việc như thế, cố hết sức để khg bị coi là ông giáo già lạc hậu...và thường quan sát, nhận định mọi việc ở một tầm cử nhân.
   Kế đến: chuyên môn sở trường của mình fải phát huy hết công suất. Với con là Tiếng Anh! Vậy thì, ngay từ bây giờ con hãy cố gắng nhận thức thật sâu sắc việc học ngoại ngữ. Ba nghĩ nó sẽ là ngọn đuốc soi cho đoạn đường sắp tới và dài lâu của con!
   Hãy cố lên, con trai !!!...