Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Gui Bloger Hothihongnhung
Chào cô Nhung!
Tôi tên Sinh, là giáo viên-54 tuổi, gốc Huế nhưng đang sống cả gia đình tại Bình Phước. Ba tôi cùng đơn vị với trung tá Đính và cùng phản chiến với ông ấy. Tôi tin trong bức ảnh trên có cả ba tôi nhưng có lẽ khuất đằng sau. Sau ngày giải phóng, ba tôi đội ba lô mũ cối từ Nghệ An vào Nam như một anh bộ đội. Mẹ tôi và 6 chị em được đoàn tụ với ba-đó là thời khắc hạnh phúc nhất của gia đình tôi!
Nay ba tôi đã không còn nhớ gì nhiều về trận đánh 2/4/72 như trước đây ông thường kể cho tôi nghe (do bị tai nạn xe máy, chấn thương sọ não, ông vẫn còn khoẻ dù đã trên 80, chỉ tội là giảm trí nhớ đến 7-8 phần rồi!). Tôi vẫn luôn thầm cảm ơn Bác Đính vì quyết định sáng suốt của Bác ấy cách đây hơn 40 năm. Ba tôi có kể về việc ông thường xuyên nghe thấy trên bộ đàm (vì ba tôi là lính truyền tin bằng máy PRC-25) về việc liên lạc với quân GP đề đưa đơn vị ra hàng của Bác Đính; về việc 2 cố vấn Mĩ được giải thoát (nhưng theo ông đó là do phía bộ đội ta đồng ý để cho chúng đến cứu với điều kiện không ném bom huỷ diết). Tôi thấy chỗ này chắc không hợp lí mấy nên cũng ít khi tranh luận với Ba.
Tôi đọc được nhiều thông tin về người cha tuyệt vời của cô mà năm xưa đối mặt với Ba tôi nơi chiến trường Quảng Trị. Ba tôi nói 2 ngày hôm đó, ông thuộc luôn 10 điểm trong chính sách của CPCMLT mà bộ đội ta dùng loa phóng thanh đọc liên hồi vào trong căn cứ để thuyết hàng...Ông cũng nói ông là một trong những người ra khỏi căn cứ muộn nhất do phải đi từ trên đỉnh đồi xuống...
CM đã đối xử rất tốt với những người như Bác Đính và Ba tôi. Nhưng nay, gia đình tôi chăng còn giữ bất cứ một thứ giấy tờ gì xác nhận ba tôi là một quân nhân phản chiến cả! Tôi rất mong nhận được sự giúp đỡ của cô trong vấn đề này được không ạ!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét