Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

HAI ĐỨA CON CỦA HAI NGƯỜI LÍNH TRÊN HAI CHIẾN TUYẾN...

HAI ĐỨA CON CỦA HAI NGƯỜI LÍNH TRÊN HAI CHIẾN TUYẾN...

    Xin thân chào và cảm ơn BS nhiều nhiều lắm!...
   Tôi sinh năm 1959, nếu tôi đoán không nhầm thì BS cũng cỡ tuổi tôi - ngũ thập tri thiên mệnh...Vậy nên tôi mạn phép từ nay được xưng hô là"bạn" với BS nha!
Trước hết, xin cảm ơn bạn đã cho mình địa chỉ email để mình có cơ hội được kết nối cùng bạn ngõ hầu có thể mở thêm cánh cửa đi vaò thế giới của cuộc chiến mà 2 đứa chúng ta chưa kịp tham gia còn hai người cha thì ở hai bên chiến tuyến!
  Mình người Huế, chỉ vào Nam sau khi TNĐHSP Huế năm 1984 (GĐ đã vào Nam trước 1 năm theo diện kinh tế mới). Ba mình tên là Nguyễn Lào, trong hàng ngũ lính cộng hòa ông chỉ là một hạ sĩ truyền tin, ông sinh năm 1932, lúc theo bác Đính ra Bắc, ông vừa 40 tuổi, một lính già phải ra trận! Ngày ông đi mình nhớ rất rõ. Đó là vào một sáng tháng giêng/1972, mẹ mình mới sinh thằng em trai tròn tháng mà ông không về dù nhà chỉ cách trại lính có hơn cây số. Dường như ông cảm nhận được chuyến đi này đầy rủi ro và bất ngờ...
   Thế là mẹ con mình phải tự lập để sống cách Huế 17km về phía Bắc. Khi đơn vị ông thất thủ, Trung tá Đính đầu hàng thì thông tin đến Huế rất kịp thời và chính xác. Mình lúc ấy 13 tuổi, đủ khôn để nhận ra cái khốc liệt của Mùa Hè đỏ lửa. Một cuộc tháo chạy tán loạn khỏi Quảng trị, dân chúng Thừa thiên - Huế thì hoang mang cực độ, nhà mình, ông nội và các cậu cũng đưa mẹ con mình di tản vào Đà Nẵng, ba tháng sau mới hồi cư. Kể ra các thủ trưởng của đơn vị ba mình họ cũng rất tốt khi nhìn thấy một mẹ góa và 6 trẻ mồ côi, đứa lớn nhất là chị gái mình mới 16 tuổi, đứa bé nhất đang ẵm ngữa.
   Cuộc sống vật chất thì cũng không thiếu thốn gì nhưng từ đó mình bị hụt hẫng rất lớn về tâm lí. Mình bị ám ảnh bởi câu hỏi: Vậy là ta thành trẻ mồ côi sao? Nội mình là một nhà nho cuối mùa, có chút chữ nghĩa của cửa Khổng sân Trình nên ông trút hết chút sức tàn để chăm lo mấy đứa cháu tội nghiệp và quyết tâm cho chúng học hành tới nơi tới chốn. Mình cảm phục sự thay thế tuyệt vời của ông nội khi ba minh mất tích. Chế độ SG không dám báo tử, vì như thế sẽ có biểu tình của dân chúng đòi đưa thi thể con em họ về.. Vậy là mình được học hành tử tế, học giỏi nữa chứ...cho đến ngày giải phóng.
   Quê mình GP ngày 26/3, lần đầu tiên mình thấy mấy ông CM là những người chui lên từ hầm bí mật nằm vùng, đó là những chiến sĩ xuất hiện sớm nhất, khi mà binh lính SG còn mang súng ống và mặc quân phục tháo chạy.
  Cả nhà mình đều cảm nhận được không khí hòa bình đang đến, không ai nghĩ tới chuyện tản cư nữa và đón chào CM như một sự tất yếu "hết mưa thì nắng hững lên thôi"...Nhưng điều quan trong và có giá trị nhất đối với cả nhà mình đó là thông tin ba mình, chú mình và bác mình hi vọng sống sót sau cuộc chiến. Bạn biết không, mình có 1 Bác theo CM từ trước 45, một chú đi tập kết 54 và ba mình mất tích năm 72. Nội mình là ông lão ngoài 60 có sức chịu đựng phi thường khi cả 5 con đều tử trận hoặc mất tích trong thời gian chiến tranh mà vẫn hiên ngang sống để lo cho các cháu. 2 người chú bác khác của mình thì chết trận trong Nam dưới hàng ngũ địch, 3 người còn lại coi như mất tích!. Bạn thấy có đau lòng không khi cuộc chiến này đã gây ra cảnh huynh đệ tương tàn như thế. Lúc ấy minh chưa đủ lớn để mà đau nhưng sau này mình thấy xót xa và thương nội lắm...
Thư này chắc dài quá rồi! Thôi, mình chỉ thêm tí thông tin rồi gửi bạn nhé: Ba minh lúc ở căn cứ Caroll thuộc pháo đội 175 li(tức Vua chiến trường) ông là lính truyền tin nên suốt ngày ngồi cạnh chỉ huy để nhận và truyền tin bằng bộ đàm PRC25. Chỉ huy trực tiếp của ông là Pháo đội trưởng Hoàng Trọng Bôi, khi theo Bác Đính ra hàng thì không còn liên lạc gì nữa vì cấp sĩ quan đã được cách li. Ba minh được đưa ra Nghệ an sinh sống và học tập chính trị, tăng gia sản xuất trong một trại đặc biệt có phiên hiệu là Trại T372 có lẽ trực thuộc Bộ công an hay BQP gì đó.
Sau ngày GP hơn tháng thì ông được đưa về quê bằng ô tô, mang ba lô mũ cối màu vàng kem (như mấy chú CA GT giờ vậy). Ông kể nghe tin GPMN cả Trại mừng khôn xiết, chỉ sợ mẹ con mình chạy loạn rồi chết hoặc thất lạc. Có người cùng đơn vị ông chịu không được sự chờ đợi cả tháng đã trốn hẳn để vào Huế đoàn tụ GĐ. Người này cùng huyện với mình nên nhờ đó mà Gđ mình chắc chắn rằng ba còn sống. Mình lúc ấy như mở cờ trong bụng, tham gia hết mọi hoạt động thiếu nhi CM nhất là đêm nào cũng đi dự mitting đông như hội...vì mình biết rằng từ nay, câu hỏi ám ảnh suốt hơn 3 năm qua sẽ không còn nữa...Bạn thử nghĩ coi, một đứa trẻ tự nhiên thành mồ côi, được trợ cấp hẳn hoi...giờ lại có cha...Hi,hi...vui không thể tả.
   Ông năm nay 82, còn ăn uống đi lại khỏe khoắn lắm, chị tội cái mất hết trí nhớ sau một tai nạn GT cách đây gần 20 năm.
   Mình đang là GV Văn của một trường THPT. Mình luôn biết ơn Bác Đính khi ông đã có một QĐ để đời như vậy cách đây 42 năm. Nếu không có QĐ sáng suốt ấy của Bác thì có lẽ minh là một trẻ mồ côi thật rồi...  Tất cả những thông tin ít ỏi này đều từ trí nhớ của mình khi ba mình chưa mất trí kể cho nghe. Hiện không có bất cứ một giấy tờ gì còn giữ được cả. Mình chỉ mong được kết nối với nhiều người trong cuộc của cả 2 bên để xâu chuỗi sự việc và lúc về hưu sẽ viết một cái gì đó để tưởng tới cha minh. Rất mong bạn giúp nha!.
Thân chào bạn và hẹn gặp lại!
NGUYỄN VĂN SINH, THÔN 2, XÃ THIỆN HƯNG, HUYỆN BÙ ĐỐP, TỈNH BÌNH PHƯỚC-SDT: 01634.885443

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét